Powered by Blogger.

Sunday, 12 February 2017

Tài sản 'khủng' của Thứ trưởng Kim Thoa: Kiểm tra sẽ ra sự thật

"Muốn biết sự thật thì phải kiểm tra. Để trả lời công luận, có mấy việc cả cơ quan chủ quản, và bản thân bà Thoa phải chứng minh, đó là nguồn gốc tài sản ấy ra sao? Nếu chứng minh được tài sản đó chính đáng, thì phải trả lời cho dư luận biết, và cũng là để thanh minh cho bà ấy. Còn nếu có những cái không rõ nguồn gốc thì xem xét, để các cơ quan khác vào cuộc", đại biểu (ĐB) Quốc hội (QH) Lê Thanh Vân, Ủy viên Thường trực Ủy ban Tài chính Ngân sách của QH trao đổi với PV Tiền Phong.

Dư luận đang quan tâm nhiều đến khối tài sản lớn của Thứ trưởng Bộ Công Thương Hồ Thị Kim Thoa và các thành viên trong gia đình.
Cho dù khối tài sản khổng lồ của bà Thoa cũng như nhiều quan chức khác được cho là chính đáng, hợp pháp nhưng dường như vẫn "gợn" một cái gì đó, thưa ông?
Về nguyên tắc, cán bộ đảng viên có quyền làm giàu chính đáng.Có người tuy là cán bộ công chức, nhưng vợ chồng, hoặc con cái họ kinh doanh ở những lĩnh vực họ không phụ trách trực tiếp, không có khả năng tạo ra sân sau, thì đó là nguồn tài sản chính đáng của họ.
Rồi có thể họ kiếm tiền bằng nghề tay trái, ngoài lĩnh vực phụ trách… Nói tóm lại, cán bộ lãnh đạo có thể kiếm tiền một cách chính đáng thì nên khuyến khích.
Vì cán bộ đảng viên mà không biết làm giàu cho mình thì cũng khó lãnh đạo được quần chúng cách làm giàu.
Thế nhưng vấn đề đặt ra mà xã hội nhức nhối đó là sự lạm quyền để tác động, ảnh hưởng dưới những cách thức tinh vi.
Đôi khi chỉ bằng một cú điện thoại, một thông tin cung cấp, họ đã được "lại quả" chứ chưa nói đến sự liên kết chặt chẽ, mà người ta vẫn gọi là tư bản thân hữu, tức lợi ích nhóm, cấu kết với nhau.
Từ đó dẫn đến tham nhũng từ chính sách cho đến tham nhũng tài sản trực tiếp quản lý.
Vậy trong trường hợp của bà Hồ Thị Kim Thoa, cá nhân ông nhìn nhận thế nào về việc hình thành khối tài sản đó?
Trước khi trở thành thứ trưởng, bà Thoa là lãnh đạo DNNN, nhưng bản chất cũng là cán bộ công chức được cử điều hành sản xuất kinh doanh vốn của nhà nước.
Ở đây câu chuyện hình thành tài sản của bà Thoa có mấy vấn đề. Một là chế độ tiền lương, thưởng đổi với DNNN quy định khác với cán bộ công chức nằm trong bộ máy nhà nước.
DN mà làm ăn hiệu quả, bảng lương, thưởng của họ cũng khác. Đó là nguồn tài sản hình thành chính đáng của cá nhân bà Thoa.
Thứ hai là con đường hình thành khác về tài sản của bà Thoa, là lĩnh vực hoạt động không liên quan đến DNNN mà bà Thoa điều hành.
Vấn đề đặt ra là, bà Thoa có sân sau hay không? Nếu có thì rõ ràng vi phạm quy định, còn nếu không thì đó là thu nhập chính đáng của gia đình bà ấy.
Tài sản khủng của Thứ trưởng Kim Thoa: Kiểm tra sẽ ra sự thật - Ảnh 1.
Thứ trưởng Hồ Thị Kim Thoa trong một lần trao quyết định bổ nhiệm Trịnh Xuân Thanh. Ảnh: Người Lao Động/Moit.gov.vn
Minh bạch, công khai tài sản lãnh đạo?
Tình trạng quan chức đương chức hay đã nghỉ hưu có khối tài sản khổng lồ không phải hiếm. Dư luận thường băn khoăn, nghi ngờ về khối tài sản đó. Phải chăng ở đây có chuyện kiểm soát tài sản của quan chức còn nhiều hạn chế?
Luật pháp ở các nước minh bạch ngay từ đầu về cơ chế kiểm soát quyền lực. Chẳng hạn như Tổng thống Mỹ Donald Trump, xuất thân là một nhà kinh doanh bất động sản. Khi vận động tranh cử, thân thế của ông ấy đã được đăng tải công khai, minh bạch trên toàn nước Mỹ, thậm chí cả thế giới biết. Khối tài sản của ông ấy đã được minh bạch ngay từ khi tham gia chính trường".
ĐBQH Lê Thanh Vân
Suy cho cùng thì vấn đề nằm ở việc kiểm soát chức trách của cán bộ công chức. Cơ chế kiểm soát đó phải được thực hiện bằng tập thể, bằng công luận và sự giám sát của nhân dân. Và điều quan trọng nhất là phải chế định bằng pháp luật. Muốn làm tốt điều này cần phải dùng quyền lực để chế ngự quyền lực; dùng công luận để kiểm soát quyền lực; và sự tham gia giám sát của cả hệ thống chính trị. Muốn vậy, hệ thống luật pháp phải sửa cho thích ứng mới kiểm soát được sự lạm quyền, mà gốc rễ của nó chính là bổ nhiệm, luân chuyển cán bộ. Nếu sai sẽ dẫn đến nhiều hậu quả, bởi đưa vào một người không đủ phẩm hạnh, phẩm chất, năng lực, có thể dẫn đến bầy sâu mọt trong cơ thể Đảng, Nhà nước.
Thưa ông, hiện nay vấn đề kiểm soát quyền lực và minh bạch tài sản cá nhân được các nước thực hiện ra sao?
Luật pháp ở các nước minh bạch ngay từ đầu về cơ chế kiểm soát quyền lực. Chẳng hạn như Tổng thống Mỹ Donald Trump, xuất thân là một nhà kinh doanh bất động sản.
Khi vận động tranh cử, thân thế của ông ấy đã được đăng tải công khai, minh bạch trên toàn nước Mỹ, thậm chí cả thế giới biết. Khối tài sản của ông ấy đã được minh bạch ngay từ khi tham gia chính trường.
Hệ thống giám sát của họ cũng vô cùng chặt chẽ, được chế ngự bởi các nhánh quyền lực. Chính vì thế, việc lựa chọn nhân vật chính trị ở Mỹ ít khi sai.
Nói như vậy không phải quá ca ngợi nền chính trị Mỹ, nhưng rõ ràng họ có những bước tiến về mặt dân chủ và cơ chế sàng lọc của họ có hành lang pháp lý rất chặt chẽ.
Còn ở ta là cả một quá trình và đang tiếp tục hoàn thiện mà quy định về kê khai tài sản chính là một bước đó.
Tài sản khủng của Thứ trưởng Kim Thoa: Kiểm tra sẽ ra sự thật - Ảnh 3.
ĐBQH Lê Thanh Vân.
Người thân cũng phải đặt trong "tầm ngắm"
Theo ông, chúng ta cần kê khai, giám sát tài sản của cán bộ công chức như thế nào cho đảm bảo thực chất?
Khi chúng ta làm quy trình bổ nhiệm, đề bạt cán bộ thì có bước kê khai tài sản, nhưng kê khai lại không công khai.
Thậm chí ở QH, khi thông qua nhân sự, ĐBQH cũng chỉ tiếp cận ở một thời gian nhất định chứ không sâu. Đặc biệt, việc kê khai tài sản có phản ánh đúng thực tế hay không.
Do quy định của chúng ta hiện đang còn thiếu, cho nên bản kê khai chủ yếu dựa vào sự trung thực của cán bộ, khi có vấn đề mới đi xác minh.
Rồi nguồn gốc hình thành nên tài sản ấy cũng chưa phản ánh hết khối tài sản thực tế của họ. Người kê khai thường kê những tài sản mà xã hội chấp nhận được.
Còn những cái bất lợi thì họ thiếu gì cách phân tán, hợp thức hóa, như chuyển sang cho con cái, người thân.
Vậy cần phải làm gì để ngăn ngừa thực trạng này, thưa ông?
Hiện pháp luật chưa có quy định chi tiết để giám sát điều này. Ví dụ như trường hợp phong tỏa tài sản, chỉ khi khởi tố bị can, công an mới có quyền tiếp cận.
Việc phong tỏa tài sản, thu hồi tài sản đối với người vi phạm pháp luật, có dấu hiệu tham nhũng rất khó là như vậy.
Cho nên giám sát cán bộ công chức, ngoài việc thực thi công vụ, phải giám sát cả tài sản của họ ngay từ khi họ bước chân vào cơ quan nhà nước.
Đồng thời phải quy định làm sao để việc kê khai tài sản phản ánh đúng thực tế, thực chất. Rồi sự giám sát của cộng đồng nhân dân xung quanh, có cơ chế kiểm tra hàng năm hay định kỳ, có sự vào cuộc của các cơ quan thanh tra, kiểm tra.
Có sự phân công quyền lực, xác định rõ chức trách, nhiệm vụ của từng vị trí một. Muốn như vậy cần tổng kết thực tiễn, những chức vụ ở cương vị nào, chức danh nào dễ nảy sinh tiêu cực, tham nhũng thì ở đó phải có rào chắn pháp lý thật chặt chẽ.
Cùng với đó là việc kiểm soát có tính nội bộ. Cơ quan thanh tra ngành, thanh tra nội bộ phải vận hành khác.
Từ khi vào "tầm ngắm" của pháp luật, từ khi bước vào cơ quan nhà nước, thực thi công vụ, thanh tra phải là vị quan giám sát toàn bộ quá trình vận hành của họ ngay từ đầu…
Tuy nhiên, đó cũng chỉ là hàng rào pháp lý, còn quan trọng nhất vẫn là sự trung thực của cán bộ.
Cán bộ đảng viên không trung thực thì họ có trăm phương nghìn kế để biến tài sản bất minh thành tài sản hợp pháp. Hoặc thu nhập vượt quá mức kê khai, họ có thể tẩu tán cho người thân trong gia đình.
Ông có thể nêu ví dụ một số trường hợp biến tài sản bất minh thành hợp pháp?
Chẳng hạn như câu chuyện một bí thư tỉnh ủy xây biệt phủ triệu đô, nhưng khi kiểm tra lại bảo đó là tài sản của con cái. Lẽ ra phải điều tra tiếp, xem tài sản của người con đó hình thành như thế nào thì lại dừng lại ở đó.
Rõ ràng chúng ta chưa có sự quyết liệt. Hay dư luận nghi ngờ khối tài sản trên Tam Đảo, nguồn gốc là của bố Trịnh Xuân Thanh, nhưng khi vào cuộc lại không phải như thế.
Và bố của Trịnh Xuân Thanh lại không phải đối tượng pháp luật thanh, kiểm tra liên quan đến tài sản của Trịnh Xuân Thanh…
Muốn rõ vấn đề, chúng ta cần đi đến tận cùng của vấn đề. Nếu chỉ kiểm tra, thanh tra nhân vật quản lý mà không biết được người thân thích của họ chính là kênh tẩu tán tài sản sẽ không đi tới cùng được vấn đề.
Pháp luật về kê khai tài sản phải hoàn thiện theo hướng những người thân trong gia đình cũng phải nằm trong "tầm ngắm" của pháp luật.
Có như vậy, một mặt mới cảnh báo răn đe, mặt khác có cơ sở pháp lý để khi cần thiết sẽ vào cuộc điều tra, làm rõ.

"Ông cầu" đứt chạc, gây náo loạn tại lễ hội chọi trâu cổ xưa nhất Việt Nam

Sáng 13/2 (17 tháng Giêng), ngày thứ 2 của lễ hội chọi trâu Hải Lựu (huyện Sông Lô, Vĩnh Phúc) đã thu hút hàng vạn khán giả về theo dõi.

Trong sáng nay, do hoảng loạn trước trận đấu, chú trâu 20 (Ông cầu) bất ngờ giằng đứt chạc chạy ra khỏi sân khiến khán giả được một phen thất kinh. Các chủ trâu phải mất 15 phút cùng sự giúp đỡ của hàng chục người mới đưa được chú trâu vào sân.
Sau đó "Ông cầu" này đã chịu khuất phục trước đối thủ mang số 17 bởi những đòn tấn công dũng mãnh.
Mặc dù "Ông cầu 20" đã phải chạy khắp sân, nằm ngửa bụng nhưng đối thủ số 17 vẫn không chịu dừng tấn công.
Sau đó Ban tổ chức và chủ trâu phải che mắt, quăng dây để đưa trâu 17 ra, rồi điều máy xúc để kéo trâu 20 đang hoảng loạn ra khỏi sân.
Đây là ngày thi đấu cuối cùng của lễ hội chọi trâu Hải Lựu xuân Đinh Dậu, do sự kịch tính của các trận đấu nên quá 12h trưa mà sân đấu vẫn sôi động.
Giá vé xem Lễ hội Chọi trâu Hải Lựu năm 2017 không thay đổi, vẫn là 100.000 đồng/vé xem trong 1 ngày.
Theo ông Hà Văn Thư, Chủ tịch UBND xã Hải Lựu, Lễ hội Chọi trâu Hải Lựu năm 2017 được khai mạc vào sáng ngày 16 tháng Giêng và tổ chức thi đấu 16 trận vòng loại trong ngày; ngày 17 thi đấu vòng bán kết, chung kết và trao giải. 
Ban tổ chức sẽ trao 1 giải nhất, 1 giải nhì, 2 giải ba và một số giải khuyến khích, giải phụ khác cho các "Ông cầu" tham gia thi chọi. Tổng số trâu chọi năm 2017 là 32 trâu.
Toàn bộ trâu chọi tham gia lễ hội sẽ được giết mổ phục vụ du khách về trẩy hội. Để bảo vệ thương hiệu thịt trâu chọi, Ban tổ chức đã hợp đồng với bộ phận giết mổ, quy định vị trí giết mổ, khu bán thịt trâu chọi có biển số từ 1 đến 32 treo theo hàng, dãy cụ thể. 
Hình ảnh PV ghi nhận sáng 13/2.
Ông cầu đứt chạc, gây náo loạn tại lễ hội chọi trâu cổ xưa nhất Việt Nam - Ảnh 1.
Ông cầu đứt chạc, gây náo loạn tại lễ hội chọi trâu cổ xưa nhất Việt Nam - Ảnh 2.
Ông cầu đứt chạc, gây náo loạn tại lễ hội chọi trâu cổ xưa nhất Việt Nam - Ảnh 3.
Ông cầu đứt chạc, gây náo loạn tại lễ hội chọi trâu cổ xưa nhất Việt Nam - Ảnh 4.
Ông cầu đứt chạc, gây náo loạn tại lễ hội chọi trâu cổ xưa nhất Việt Nam - Ảnh 5.
Ông cầu đứt chạc, gây náo loạn tại lễ hội chọi trâu cổ xưa nhất Việt Nam - Ảnh 6.
Ông cầu đứt chạc, gây náo loạn tại lễ hội chọi trâu cổ xưa nhất Việt Nam - Ảnh 7.
Ông cầu đứt chạc, gây náo loạn tại lễ hội chọi trâu cổ xưa nhất Việt Nam - Ảnh 8.
Ông cầu đứt chạc, gây náo loạn tại lễ hội chọi trâu cổ xưa nhất Việt Nam - Ảnh 9.
Tương truyền lễ hội có từ thế kỷ thứ hai trước công nguyên, lúc này nhà Hán xâm lược nước Nam Việt của Triệu Đà, triều đình nhà Triệu tan rã, Thừa tướng nước Triệu là Lữ Gia lui quân về vùng núi Hải Lựu, huyện Sông Lô để tổ chức đánh giặc.
Sau mỗi trận thắng, Lữ Gia lại cho tổ chức chọi trâu để động viên quân sĩ, trâu sau khi chọi được giết để khao quân.
Lữ Gia mất, dân làng Hải Lựu tôn vinh thờ làm Thành hoàng của làng và Lễ hội chọi trâu cũng bắt đầu có từ đó.
Từ năm 1947 do chiến tranh chống Pháp ác liệt và do nhiều lý do khác, Lễ hội chọi trâu không tổ chức được.
Sau 45 năm gián đoạn, năm 2002 lễ hội được khôi phục và đến nay ngày càng phát triển, thu hút đông đảo du khách thập phương đến tham dự.

Wednesday, 18 January 2017

Công sứ Nhật Bản Hideo Suzuki: Nhiều người Nhật muốn khôi phục Tết Nguyên đán

Công sứ Nhật Bản Hideo Suzuki: Nhiều người Nhật muốn khôi phục Tết Nguyên đán
Cảnh đi lễ chùa đầu năm mới ở Nhật Bản.

Từ hơn một thế kỷ qua, người Nhật Bản đã chuyển từ đón Tết Nguyên đán sang ăn Tết dương lịch. Song gần đây, nhiều ý kiến tại Nhật Bản đang kêu gọi tái hiện ngày tết cổ truyền.

Trao đổi với PV Lao Động, Công sứ Nhật Bản Hideo Suzuki cho rằng, nhiều người Nhật hiện nay đang nhận thức rằng, lễ hội đón Tết Nguyên đán chính là một di sản văn hóa - một dạng “quyền lực mềm” có thể giúp kết nối cộng đồng.
Nên đúng hẹn với… mùa hoa
- Nhật Bản đã mất bao lâu để thông qua việc đón Tết theo dương lịch, thưa ông?
- Việc chuyển từ việc sử dụng âm lịch sang dương lịch diễn ra tại Nhật Bản rất nhanh, chỉ trong 1 tháng thời kỳ Minh Trị vào cuối năm 1872. Kể từ đó, ngày 1.1 theo dương lịch trở thành ngày đầu tiên của năm mới tại Nhật. 
Nhưng trong nhiều năm sau, truyền thống tổ chức các lễ hội đón xuân theo âm lịch vẫn được duy trì tại nhiều địa phương, nhất là ở vùng nông thôn Nhật Bản, như cách mà người Việt Nam vẫn sử dụng song lịch (cả dương lịch và âm lịch) hiện nay.
Theo như tôi nhớ, chỉ sau Đại chiến II thì việc sử dụng song lịch tại Nhật Bản mới ngừng hẳn. Bởi, tiến trình công nghiệp hóa và sự phát triển mạnh mẽ của nền kinh tế đòi hỏi việc thống nhất toàn bộ sự kiện, lịch trình theo một bộ lịch là dương lịch.
- Có nghĩa việc hợp nhất toàn bộ các hoạt động theo dương lịch thực sự đã mang lại hiệu quả cho sự phát triển kinh tế tại Nhật Bản?
- Vào thời kỳ công nghiệp hóa dưới thời Minh Trị, điều này là rất cần thiết. Còn ngày nay, đang có một luồng dư luận tại Nhật cho rằng nên khôi phục Tết Nguyên đán cổ truyền.
- Vì sao, thưa ông?
- Theo dương lịch, ngày 1.1 hằng năm sẽ bắt đầu mùa xuân, nhưng trên thực tế, thời tiết tại Nhật vô cùng lạnh giá trong tháng 1. Vì vậy, rất khó cho mọi người cảm nhận một mùa xuân mới đang về. 
Còn nếu theo âm lịch cổ truyền, mùa xuân sẽ đúng hẹn hơn, vì ngày đầu của mùa xuân thường rơi vào tháng 2. Khi đó, hoa mận đã nở khắp nơi và khoảng 1 tháng sau (tháng 3 dương lịch), sắc xuân sẽ tràn ngập tại Nhật Bản với hoa anh đào nở.
Công sứ Nhật Bản Hideo Suzuki: Nhiều người Nhật muốn khôi phục Tết Nguyên đán - Ảnh 1.
Công sứ Nhật Bản Hideo Suzuki.
Nhật Bản đã bỏ âm lịch để sử dụng dương lịch vì những đòi hỏi của nền kinh tế khi đó. Nhưng như tôi đã nói, Nhật Bản lẽ ra vẫn có thể giữ Tết Nguyên đán như một nét văn hóa cổ truyền và là sợi dây liên kết cộng đồng. 
Chúng ta đang sống trong một xã hội toàn cầu hóa. Điều đó tạo ra một xã hội mở, nhưng mặt khác nó khiến con người mất đi bản sắc, sự nhận diện “chúng ta là ai?”
Đây là một vấn đề lớn, thậm chí về khía cạnh an ninh quốc gia. 
Một quốc gia có thể có trong tay những máy bay chiến đấu hiện đại nhất, tinh xảo nhất, nhưng nếu những người điều khiển máy bay không có ý chí mạnh mẽ để bảo vệ chủ quyền quốc gia thì các máy bay hiện đại ấy chẳng có tác dụng gì!
- Việt Nam đang có tranh luận về việc có nên gộp tết ta và tết tây. Những ý kiến ủng hộ cho rằng, điều này sẽ giúp Việt Nam tiết kiệm được thời gian vui chơi, để dồn sức công nghiệp hóa đất nước. Song, những ý kiến khác lo ngại sẽ làm mất đi truyền thống văn hóa. Nếu được hỏi ý  kiến, ông sẽ nói gì?
- Tôi cho rằng, Việt Nam vẫn nên giữ phong tục này. Tôi rất thích khi thấy trên đường phố đầy quất vàng và hoa đào. 
Có lần, tôi thấy một người đàn ông chở cây quất to gấp 2-3 lần xe máy của ông ấy. Tôi nghĩ, nếu như các bạn bỏ tết ta sẽ là điều vô cùng đáng tiếc. Truyền thống là điều cần phải được giữ gìn.
Bên cạnh đó, con người chỉ có sức mạnh khi họ đoàn kết và cộng đồng đóng vai trò rất quan trọng để đoàn kết mọi người. Đây là lý do nhiều người Nhật Bản muốn khôi phục lễ hội đón năm mới cổ truyền, với mong muốn giúp làm tăng sức mạnh cộng đồng. 
Khi tôi có dịp chia sẻ với phu nhân Thủ tướng Nhật Shinzo Abe trong chuyến thăm Việt Nam hồi tháng 1.2013,  bà cũng chia sẻ chung cảm nhận.
Đón tết bằng những ô cửa sáng trưng
- Ông đã từng đón tết ở Việt Nam chưa? Ấn tượng của ông như thế nào?
- Tôi đã trải qua hai cái tết. Trong năm đầu tiên, tết Việt rất khác so với những gì tôi kỳ vọng. Hầu như không có hoạt động lễ hội nào như biểu diễn âm nhạc, giải trí công cộng... trên đường phố. Mọi cửa hàng đều đóng cửa. Để có thể cảm nhận tết Việt, bạn phải đến các gia đình.
Ở cái tết thứ hai, tôi đã “thông minh” hơn. Tôi tra trên mạng và hỏi mọi người về những địa điểm diễn ra các lễ hội đặc sắc. Và tôi đã đến lễ hội Gò Đống Đa, lễ hội Gióng... Vô cùng ấn tượng. Tôi nghĩ mình có thể đứng hàng giờ để xem các màn biểu diễn với ngựa, voi và các lễ cúng tế.
- Vậy còn người Nhật đón năm mới như thế nào, thưa ông?
- Cũng như ở Việt Nam, các gia đình Nhật Bản đều tất bật chuẩn bị cho việc đón năm mới từ trước đó nhiều ngày. Chúng tôi có truyền thống gửi thiếp mừng năm mới đến những người bạn và các đối tác. 
Tôi từng viết đến hơn 200 thiếp chúc mừng năm mới, thường là phải bắt đầu viết từ giữa tháng 12 và mang thiếp đến bưu điện để gửi khoảng 3-4 ngày trước năm mới. Giờ có máy tính và mạng Internet nên mọi việc đã trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.
Chỉ sau khi chúng tôi đã gửi và đọc hết những tấm thiếp chúc mừng năm mới nhận được, chúng tôi có thể yên tâm ngồi trước màn hình tivi, theo dõi chương trình đón chào năm mới. 
Khi giao thừa đến, cả gia đình cùng ăn món mì truyền thống, có tên “Tạm biệt năm cũ”. Các món ăn cho 3 ngày đầu năm đều đã được các bà nội trợ chuẩn bị sẵn từ trước để giúp người vợ có thời gian thư dãn và thăm thú bạn bè.
- Vậy phần việc của các ông chồng Nhật sẽ là gì?
- Đàn ông thường đảm nhiệm việc lau dọn nhà cửa. Đây sẽ là cuộc “đại chiến” với bụi bặm và nhà cửa sẽ được lau chùi cho tới khi từng ngóc ngách, hay các ô cửa sổ sáng trưng. Chúng tôi là người Nhật mà!
- Thường kỳ nghỉ năm mới của Nhật kéo dài bao lâu, thưa ông?
- Còn tùy đối tượng. Các nhân viên công sở thường được nghỉ 5 hoặc 6 ngày. Có tập đoàn cho nhân viên  nghỉ 1 tuần; nhưng với những người làm việc trong lĩnh vực dịch vụ, họ không hề nghỉ ngơi. Các cửa hàng, trung tâm mua sắm vẫn tấp nập mở cửa trong những ngày đầu năm.
- Văn hóa Nhật Bản và Việt Nam được cho là có nhiều sự tương đồng. Ông có cảm nhận được điều này khi đón tết ở Việt Nam?
- Rất nhiều. Chẳng hạn, vào những ngày đầu năm mới, đa số người Nhật đều đi lễ đền, chùa để cầu mong may mắn, sức khỏe và tưởng nhớ tổ tiên. Người Việt Nam cũng vậy. 
Trước đây, gia đình tôi cũng có một nơi thờ cúng nhỏ trong nhà để thắp hương cho tổ tiên. Nhưng với sự phát triển của nền kinh tế và ở các chung cư hiện đại, việc thờ tự trong nhà không còn phù hợp. Người Nhật cũng có thói quen lì xì cho trẻ nhỏ trong phong bao màu trắng và thắt nơ đỏ.
- Ông có thể chia sẻ kỳ vọng của mình trong một mùa xuân mới đang về?
- Có thể nói, trước thập niên 1990, người Nhật thường chỉ chú trọng làm việc, mọi ý chí, tinh thần đều dành cho mong muốn làm việc hiệu quả và hiệu quả hơn nữa. Điều này đã giúp cho các sản phẩm sản xuất tại Nhật Bản đạt được chất lượng và danh tiếng như hiện nay.
Nhưng ngày nay, Nhật Bản đang đối mặt với tình trạng dân số già và sụt giảm dân số. Kể cả khi chúng tôi vẫn đang nỗ lực hết mình để làm việc như thế hệ cha ông thì năng suất và hiệu quả tạo ra cho nền kinh tế vẫn không được như trước. 
Có thể, nếu Nhật Bản có thêm các ngày lễ hội, có nhịp sống chậm hơn, chúng tôi sẽ khai thông thêm được tiềm năng chăng?
Ai cũng mong một cuộc sống không có quá nhiều sức ép; nên nếu có thêm lễ hội để cùng vui chơi, tôi nghĩ đó sẽ là một dạng “quyền lực mềm”. Văn hóa truyền thống có thể trở thành một nguồn của cải mới, nếu ta biết khai thác.

Bỏ Tết Nguyên Đán: Có ai nghĩ đến hàng triệu người ly hương đang mong về nhà?

Bỏ Tết Nguyên Đán: Có ai nghĩ đến hàng triệu người ly hương đang mong về nhà?

10 năm trước, lần đầu tôi biết đến khái niệm "Vận xuân", cuộc di cư thường niên của hàng trăm triệu lưu dân về quê ăn tết.

Đó là khi tôi xem bộ phim "Thiên hạ vô tặc" của Phùng Tiểu Cương, với bối cảnh là chuyến tàu cuối năm chở đầy những người lao động nghèo xuyên Trung Hoa về quê ăn tết.
Muộn hơn, và với quy mô nhỏ hơn, nhưng cũng giống câu chuyện của quốc gia láng giềng, một quá trình nhiều năm trải thảm đỏ thu hút đầu tư đã tạo ra những vùng trọng điểm kinh tế, hầu hết tập trung ở những đô thị lớn, thuận tiện về hạ tầng, và thu hút lao động ở khắp các miền quê ly hương để mưu sinh.
Bỏ Tết Nguyên Đán: Có ai nghĩ đến hàng triệu người ly hương đang mong về nhà? - Ảnh 1.
Bỏ lại làng quê, hàng chục triệu lao động nông thôn lên phố mưu sinh, họ tạo nên sự phồn vinh của thị thành, nhưng thu nhập thấp không thể giúp họ trở thành cư dân đô thị. Đó là một bi kịch thầm lặng của những con người bị lãng quên trong những bản báo cáo phát triển. Mỗi năm một lần, người ta thoáng nhìn ra thân phận lưu dân của hàng chục triệu con người, bởi vận xuân.
Chúng ta nhìn thấy gì mỗi mùa vận xuân?
Các thị dân cấp tiến, đau đáu với khát vọng văn minh nhìn ra những chuyến xe quá tải, nhìn ra tình trạng khan hiếm vé tàu tết lặp lại mỗi năm. Họ tìm thấy động lực để lên tiếng phê phán kỳ nghỉ tết nguyên đán, như là một nguyên nhân tạo ra cuộc di cư mùa xuân phiền toái kinh hoàng.
Các thị dân cấp tiến khác, nặng lòng với công cuộc phát triển đất nước thì nhìn ra sự đình đốn kinh tế khi một lực lượng lớn lao động lãng phí sức lực, thời gian cho một kỳ nghỉ dài. Họ tìm thấy động lực để đề xuất nên ăn tết như Tây cho đất nước phát triển.
Các thị dân tỉnh táo và nhạy bén kinh doanh thì nhìn ra nhu cầu đoàn viên dường như đang bị các doanh nghiệp thổi phồng để tạo nên cuộc đua mua sắm để tăng doanh số bán hàng. Họ tìm thấy động lực để lên án truyền thông vì cổ suý tết đoàn viên vô lối.
Các thị dân dĩ nhiên sẽ không có nhiều động lực để nhìn thấy nhu cầu đoàn viên là điều có thật, không nhìn thấy vận xuân được hình thành bởi sự thôi thúc thầm lặng nhưng mãnh liệt của bất cứ lưu dân nào.
Cuộc di cư mùa xuân của những con người ấy không phải là một thói quen bị tác động bởi truyền thống, hay truyền thông. Đó là cơ hội, là sợi chỉ mong manh vắt ngang mùa xuân nối tâm hồn của hàng chục triệu con người với quê hương bản quán, với ngôi nhà của mình, với những người thân thương.
Và trên tất cả, sợi chỉ mùa xuân ấy là thứ duy nhất níu giữ ý niệm họ vẫn đang sống cuộc đời của một con người.
Nếu không còn tết nguyên đán, không còn vận xuân, cuộc đời của những lưu dân ấy thế nào?
Hôm qua, tôi phỏng vấn một cô gái, một nữ cử nhân trẻ đang khởi nghiệp ở Hà Nội. Cô gái say sưa kể về mơ ước thoát ly khỏi nông thôn của những người trẻ, say sưa nói về cuộc sống đang đi lên về vật chất ở ngôi làng miền trung quê mình, phần lớn nhờ nguồn lực của những người con đi xa và tích cóp gửi về.
Rồi cô gái nói về những ngày tết sắp tới, những ngày mà những người con xa quê sẽ trở về nhà. Đến đây, giọng cô gái chùng lại khi chợt nhận ra chỉ có những ngày ít ỏi đó thì những lưu dân như cô còn gắn bó với đời sống làng quê, dù đó là tất cả cuộc sống của họ.
Lưu dân hiện đại không chỉ là những người lang thang. Họ dịch chuyển từ quê nhà ra thành phố mưu sinh, nhưng thành phố không phải chỗ của họ, mà chỉ đơn giản là một thứ công cụ hút kiệt sức khỏe, tuổi trẻ của họ trong những công xưởng, trong những ngôi nhà mà họ làm ô sin, trong những công trường mà họ làm phu phen.
Sau giờ làm việc, họ mệt mỏi trở về xóm trọ với những bữa cơm đạm bạc, nhắn tin, gọi điện, nghe những chương trình giao lưu kết bạn qua radio, hoặc ngủ vùi chờ đến lúc vào ca.
Đôi khi, tôi tự hỏi: Họ làm thế nào để có thể vượt qua một cuộc sống như thế? Một cuộc sống không chỉ nghèo nàn, tạm bợ về vật chất, mà còn túng thiếu về tinh thần?
Cuối cùng, tôi nhìn thấy sức sống của họ, khát vọng sống của họ nơi hành trình vận xuân. Tôi nhớ đến nụ cười hạnh phúc của chàng phu hồ Dumbo trong bộ phim Thiên hạ vô tặc khi ôm bọc tiền công tiết kiệm cả năm trời để về quê ăn tết.
Trong bộ phim ấy, chàng phu hồ vượt qua quãng đường hơn 1000 cây số để về quê ăn tết. Một khoảng cách quá xa cho sự an toàn. Nụ cười hạnh phúc của chàng đã đánh thức sự thiện lương của những kẻ đạo tặc, nhờ sự đồng cảm. Còn trên hành trình vận xuân bây giờ, tôi không chắc những lưu dân hôm nay có nhận được sự cảm thông để mà giữ nụ cười.
 
Blogger Templates